Cô nàng rắc rối


Ừ thì đúng như cái tên, cô ấy rắc rối như bốn mùa vậy!

– Anh ơi! Hôm nay em làm được chục cái hợp đồng! Vui sao mà!

Tiếng cô ấy hét vang vào điện thoại, vừa nói vừa cười như một đứa trẻ vậy!

Tôi lạnh lùng đáp:

– Em vui lắm à?

– Thì vui chứ sao không, lâu lắm mới được vậy mà!

– Vậy lát anh qua dẫn đi ăn coi như chúc mừng nhé! – Tôi cười đùa nói lại.

– Dạ! – Tiếng dạ thân thuộc kéo dài, kèm theo một nụ cười xinh xắn xuất hiện như rõ ràng trong đầu của tôi vậy.


Mùa xuân của tôi và cô ấy cứ diễn ra như thế. Những niềm vui cứ đong đầy mỗi ngày. Không chút bận tâm, không chút suy nghĩ.

Cái nắng nhẹ nhàng không hề đụng đến da thịt như tô điểm thêm tình yêu của chúng tôi, cái ánh sáng không chút lòe loẹt cứ ấm áp chiếu vào hàng cây xanh, thi thoảng gợn lên tiếng gió trong lành cùng hòa vang với giọng sơn ca cao ngút trời, đẩy đưa cùng những nụ hoa khoe sắc thắm.

Mùa xuân của cô ấy là thế, tươi vui, trìu mến. Nhưng khi hết xuân, lòng tôi lại bắt đầu có chút không vui.


– Anh bị điên à?? – Tiếng bực bội của cô ấy lại vang lên.

Công việc có vẻ không suông sẻ và tôi như người phải hứng chịu điều đó. Cô ấy buồn, cô ấy khóc. Tiếng khóc vang lên đôi lúc khe khẽ, đôi lúc lại dữ dội đến không ngờ.

Cái nóng của mùa hè tự dưng lại đến. Nó khó chịu đến điên cuồng. Tôi cảm thấy tôi thật phi thường. Tôi vẫn ở cạnh em, mặc dù em cực kì khó chịu với tôi. Tôi hiểu được em. Người con gái của tôi như một tờ giấy trắng mỏng tanh, có thể bay lượn tự do khắp trời, và cũng có thể chợt rớt xuống vùng lầy đen tối, ngâm mình vào những nỗi lo của cuộc sống.

Em là thế, tôi chấp nhận bên em cho qua hết hạ vàng, vì trong đầu tôi luôn nghĩ, mùa hè thì cũng qua nhanh mà thôi, có tồn tại mãi đâu. Tôi nhìn về tương lai ở phía trước, nhìn về cách mà em và tôi cùng vượt qua những bộn bề, sợ hãi. Cách mà chúng tôi có thể ở bên nhau.


Tôi đúng. Mùa thu đến đem lại những buổi chiều đầy tiếng sột soạt của chú sóc bé nhỏ bên cạnh nhà thờ Đức Bà, mùi ấm áp chứa biết bao điều lo toan của một cô gái nhỏ nhắn, hoàng hôn rơi vào một ngày xinh đẹp, tôi và cô ấy cùng bước chân trên thảm vàng.

Sự chịu đựng của con người là có giới hạn, nhưng một khi đã giải lòng ra khỏi, thì sự sống lại bắt đầu dâng trào. Mùa thu của tôi không nhẹ nhàng như người ta vẫn nghĩ.


– Sao anh lúc nào cũng ở bên cạnh em? – Em ngu ngơ hỏi.

– Anh cũng không biết. Chỉ đơn giản là anh muốn bên cạnh em. Thế thôi!

Cô ấy cười, đầu ngã tựa vào vai tôi. Tôi thầm nhủ sẽ không bao giờ rời xa cô gái này, dù là bất kể phương trời nào. Có sóng gió hay là mưa giông, có bão táp hay là nắng lạ. Hoa bắt đầu nở lại, nhưng nào ngờ, hoa mùa thu tàn phai quá nhanh, tới mức tôi không tưởng kịp.


Tuyết bắt đầu rơi! À không tôi nhầm, ở nơi này thì làm gì có tuyết. Nhưng trời bắt đầu se lạnh. Những cơn gió cuồng cuốn theo những hạt bụi làm đau tròng mắt. Tiếng chim hót cứ thưa dần, thưa dần, thay vào đó là tiếng âm u của những tán cây không còn một bóng hình ai.

Tôi với em giờ đây không còn ở bên nhau nữa. Đúng là tôi sợ lạnh thật, sợ cả mùa đông nữa.

– Em chúc anh hạnh phúc, chúc anh tìm được một Sài Gòn của riêng anh. Anh nhé!

Ừ thì chỉ đơn giản thế thôi, Sài Gòn mà tôi tìm làm gì rắc rối được như em. Em rắc rối lắm, nhưng tôi thích điều đó. Tôi cứ ngỡ sẽ tháo em ra những ràng buộc của cuộc đời, giúp em có được một cuộc sống như bao người khác. Ý nghĩ nhỏ bé trong đầu hình như vuột mất quá nhanh, không cho tôi một chút cơ hội nào để có thể tiếp tục được nó.

Tôi trân trọng em, em muốn có được hạnh phúc của riêng mình. Còn tôi, hạnh phúc của tôi là được thấy em hạnh phúc. Chào em, cô nàng rắc rối của tôi!

Sài Gòn, ngày 5 tháng 6 năm 2017


0 0 vote
Article Rating
guest
1 Comment
Inline Feedbacks
View all comments
Người hâm mộ
Người hâm mộ
10 months ago

Một câu chuyện cực kỳ xúc động, cảm ơn tác giả